
Kỹ Sư AI/Giáo Viên Tiếng Nhật
4/2/2026

"Tại sao anh ấy không xin lỗi nhỉ?" "Có phải anh ấy không nhận thức được mình đã làm sai?"
Các quản lý và giáo viên tiếng Nhật làm việc cùng người Việt Nam tại Nhật Bản có lẽ đã từng có những thắc mắc như vậy ít nhất một lần. Khi xảy ra sai sót trong công việc, thay vì "lời xin lỗi đầu tiên" mà người Nhật mong đợi, họ lại nhận được lời giải thích dài dòng về "tại sao lại như vậy"... Cảnh tượng này là một trong những xung đột đa văn hóa xảy ra thường xuyên nhất tại nơi làm việc.
Tuy nhiên, tôi khẳng định rằng: Người Việt Nam không xin lỗi không phải vì họ không chân thành, cũng không phải vì họ không phản tỉnh. Thực tế, đằng sau đó là "sự khác biệt quyết định trong định nghĩa về 'sự chân thành (Sincerity)'" và sự không khớp về "chức năng" mà ngôn ngữ mang lại.
Trong bài viết này, dựa trên kinh nghiệm hơn 10 năm trong lĩnh vực giảng dạy tiếng Nhật và góc nhìn ngôn ngữ học xã hội, tôi sẽ làm sáng tỏ khoảng cách sâu sắc xoay quanh từ "sumimasen" này. Sau khi đọc bài viết này, bạn sẽ có thể loại bỏ những định kiến rập khuôn và nắm vững các phương pháp cụ thể để xây dựng giao tiếp mang tính xây dựng.
Ba điểm chính của bài viết lần này như sau:
Trong khi người Nhật liên tục nói "sumimasen", người Việt Nam lại ngần ngại xin lỗi. Ở gốc rễ của hiện tượng này là sự khác biệt trong "cách nhìn nhận bản thân" theo tâm lý học xã hội.
Trong văn hóa Việt Nam, lời xin lỗi (Xin lỗi) là hành động nặng nề chỉ được thực hiện "khi có lỗi lầm rõ ràng của bản thân". Nếu xin lỗi trong tình huống không có trách nhiệm trực tiếp, điều đó sẽ trở thành "nói dối" và thậm chí có thể bị coi là không chân thành.
Ngược lại, "sumimasen" của Nhật Bản không chỉ để làm rõ trách nhiệm. Nó hoạt động như một "van điều chỉnh" để xoa dịu "bầu không khí (sự hòa hợp)" bị xáo trộn do hành động hoặc sự hiện diện của bản thân.
Trong thuật ngữ chuyên môn, đây được gọi là chiến lược "tự hạ thấp bản thân (Self-effacement)". Đây là kỹ thuật đặt mình xuống một bước để tôn trọng người khác và giảm thiểu ma sát trong quan hệ con người.
| Hạng mục | Văn hóa Việt Nam | Văn hóa Nhật Bản |
|---|---|---|
| Thời điểm xin lỗi | Chỉ khi có lỗi lầm rõ ràng | Khi bầu không khí bị xáo trộn, khi gây phiền toái |
| Cách thể hiện sự chân thành | Truyền đạt sự thật chính xác | Trước tiên xin lỗi, thấu hiểu cảm xúc của người khác |
| Ý nghĩa của xin lỗi | Thừa nhận trách nhiệm | Sửa chữa quan hệ con người, chất bôi trơn |
| Giải thích lý do | Thông tin cần thiết để cải thiện | Thường bị coi là "bào chữa" |
Như vậy, người Nhật mong muốn "trước tiên hãy xin lỗi" vì họ đang tìm kiếm "sự quan tâm đến cảm xúc", trong khi người Việt "giải thích lý do" với ý định "báo cáo chân thành để ngăn ngừa tái diễn". Sự lệch lạc này tạo ra bi kịch khiến cả hai bên cảm thấy "không chân thành".
Trong ngôn ngữ học, thất bại xảy ra do cách sử dụng không phù hợp với tình huống mặc dù ngữ pháp đúng được gọi là "thất bại ngữ dụng học". Hãy xem xét các tình huống cụ thể.
【Cuộc trò chuyện tại văn phòng】 Sếp: "Tài liệu này, số liệu sai rồi" Nhân viên Việt Nam: "À, đó là vì hôm qua hệ thống không ổn định, dữ liệu không được phản ánh chính xác" Sếp: "(Khó chịu) Trước tiên phải xin lỗi chứ!"
【Phân tích】 Nhân viên Việt Nam cho rằng truyền đạt "nguyên nhân (sự thật)" là báo cáo chân thành. Tuy nhiên, sếp đang tìm kiếm "lời xin lỗi thấu cảm" về việc công việc của mình tăng thêm do sai sót. Khi nhân viên không nói "sumimasen", trong mắt sếp, họ trông giống "người có lòng tự trọng cao đang đổ lỗi".
【Cuộc trò chuyện hàng ngày】 Người Nhật: "Đây là món quà nhỏ, xin nhận" Người Việt: "Cảm ơn anh/chị" Người Nhật: "Không có gì, không biết có hợp khẩu vị không, xin lỗi" Người Việt: "(Trong lòng) Hả, tại sao lại xin lỗi? Có độc à?"
【Phân tích】 Người Nhật đang thể hiện sự khiêm tốn "xin lỗi vì đã khiến bạn dành thời gian quý báu (thời gian ăn) cho tôi". Tuy nhiên, đối với người từ nền văn hóa gắn lời xin lỗi với "lỗi lầm", lời xin lỗi không có lý do có thể dẫn đến sự nghi ngờ "có phải đang giấu điều gì đó không".
Ở nhiều quốc gia Đông Nam Á bao gồm Việt Nam, khi cảm thấy xấu hổ hoặc bối rối, hoặc cố gắng xoa dịu sự tức giận của người khác, họ có thể "mỉm cười". Điều này được gọi là "Hiya (Philippines)" hoặc cảm giác văn hóa tương tự. Tuy nhiên, ở Nhật Bản, cười khi bị mắng là dấu hiệu của "không phản tỉnh".
Để vượt qua rào cản văn hóa này, điều quan trọng không phải là ép buộc "nhập gia tùy tục", mà là giải thích logic về "sự khác biệt trong cơ chế".
Hãy định nghĩa lại rằng "đây là thứ được sử dụng như lời chào, ngay cả khi không cảm thấy có lỗi".
Khi báo cáo sai sót trong công việc, hãy đưa ra định dạng kết hợp cảm xúc và lời nói.
【Mẫu báo cáo được khuyến nghị】
1. Xin lỗi (đệm): "Sumimasen"
2. Báo cáo sự thật: "Số liệu đã sai"
3. Giải thích lý do: "Do ảnh hưởng của hệ thống..."
4. Biện pháp trong tương lai: "Từ nay sẽ kiểm tra kỹ hơn"
Nếu bạn nói "Trước khi nói lý do, hãy thêm thẻ 'sumimasen' chỉ trong 1 giây", người học sẽ dễ hiểu hơn.
Phía Nhật Bản cũng cần thay đổi cách hiểu rằng "họ nói lý do không phải để nói dối, mà để chia sẻ nguyên nhân nhằm ngăn ngừa tái diễn". Thay vì ngắt lời "đừng bào chữa", hãy giải thích văn hóa kèm theo lý do như "Tôi hiểu tình hình rồi. Nhưng ở Nhật Bản, nếu có một câu 'sumimasen' trước, người khác sẽ yên tâm rằng 'bạn đã hiểu cảm xúc của tôi'".
Trong giảng dạy tiếng Nhật, chỉ dạy ý nghĩa từ vựng (Semantic) là chưa đủ. Việc dạy vai trò (Pragmatic) mà từ đó đóng trong xã hội mới dẫn đến sự hiểu biết đa văn hóa thực sự.
Người Việt Nam không nói "sumimasen" không phải là không chân thành. Ngược lại, họ đang cố gắng đối mặt với sự thật một cách rất nghiêm túc. Để họ có thể phát huy sự chân thành đó trong bối cảnh Nhật Bản, chúng ta - những nhà giáo dục và quản lý - cần trở thành "phiên dịch viên" văn hóa.
Khi hiểu được "sự khác biệt trong cơ chế" chứ không phải "tốt xấu" của văn hóa, bầu không khí tại nơi làm việc và lớp học sẽ thay đổi đáng kể. Hãy tin tưởng vào "sự chân thành" của nhau và xây dựng cầu nối ngôn ngữ.
Từ góc nhìn của tác giả Là giáo viên tiếng Nhật, tôi đã chứng kiến nhiều học viên Việt Nam rơi nước mắt nói rằng "Thầy ơi, em không muốn nói dối nên em không muốn xin lỗi". Bảo vệ lòng tự trọng và sự chân thành của họ trong khi truyền đạt cách được yêu mến trong xã hội Nhật Bản. Đây chính là hình ảnh giáo dục mà chúng ta nên hướng tới, phải không?

Kỹ Sư AI/Giáo Viên Tiếng Nhật